BÉ NHÌN BIỂN

By Trần Thị Tầm Gai

BÉ NHÌN BIỂN
PHỎNG THƠ: VŨ DUY THÔNG
NHẠC: VIPTAMGAI
TH: VIỆT THU


LỜI CA
Nghỉ hè với bố bé được ra biển chơi
Tưởng rằng biển nhỏ mà biển to bàng trời.
Nước xanh biêng biếc biển chỉ có một bờ.
Bãi giằng với sóng mà chơi trò kéo co
Trăm con sóng lớn chạy lon ton vào bờ.
Biển ơi to lớn thế mà vẫn là trẻ con
Biển ơi to l8n1 thế mà vẫn là trẻ con.

More...

Quy luật

By Trần Thị Tầm Gai

Mời quý vị và các bạn cùng tôi gieo những hạt giống tấm hồn vào đây. Những hạt giống ấy tuy nhỏ nhưng chắt chắc sẽ kết trái to nếu như chúng ta biết ươm mầm và vun xới. Sau đây là hạt giống thứ nhất: 
                                                      
QUY LUẬT.

Lúc tôi đi học tiếng trống trường thật thân thiết. Trống đón tôi vào lớp. Trống tiễn tôi về nhà. Giữa buổi học trống cùng tôi tập thể dục. Nhờ có tiếng trống mà các động tác của chúng tôi thật nhịp nhàng và đều đặn. Trong các bài văn của tôi hình ảnh cái trống trường hiện lên gần gũi thân quen như người bạn thân.Trong kí ức của tôi ngày khai trường vui nhất là được nghe tiếng  trống của thầy hiệu trưởng vang lên. Đúng một hồi ba dùi. Khi thầy dừng đánh trống là lúc chúng tôi vỗ tay reo hò đón một năm học mới. Được đến trường với tôi lúc đó như món quà quý mà ba má tôi trao tặng. Nhiều đứa bạn cùng lúa với tôi phải ở nhà chăn trâu cắt cỏ thuê.

Thầy hiệu trưởng đánh trống xong quay xuống nhìn chúng tôi tươi cười. Đấy là lúc tôi nhớ nhất nụ cười đôn hậu và ánh mắt trìu mến của thầy. Tôi thấy trong lòng phấn khích vô cùng. Tôi vào lớp học vui như đi hội. Mà đúng là đi hội thật tôi được mẹ may cho bộ áo quần mới cây bút lá tre hũ mực. Đến trường lại được nghe tiếng trống giục giã.

Xa trường mười mấy năm khi tôi đầy đủ hành trang để đứng trên bục giảng thì cái trống trường không còn nữa. Ngày đầu tiếng lên lớp tôi chờ tiếng trống vào lớp. Cái cảm giác được vào lớp lúc này cũng háo hức không kém ngày xưa. Nhưng ...thay cho tiếng trống là tiếng chuông  ngân dài. Học sinh của tôi ùa vào lớp. Ngôi trường vách là ngày xưa được thay bằng ngôi trường lợp ngói đỏ chói với ba tầng lầu cao ngất. Giờ thể dục học sinh không còn làm theo nhịp trống mà thay bằng một bản nhạc dissco nhịp 2/4 xập xình tiết tấu nhanh sôi nổi cuốn hút các em nhún nhảy.

Cuộc sống có những quy luật khắc nghiệt: "có mới nới cũ". Không ai cùng một lúc dùng cả cái mới lẫn cái cũ. Tôi biết vậy. Nhưng tôi cũng biết rằng cho dù ngôi trường mới có hiện đại có tiện nghi đến đâu; tiếng chuông hẹn giờ có hay đến đâu thì trong kí ức của tôi ngôi trường tranh mái lá tiếng trống trường thân quen ngày nào vẫn còn hiện hữu trong trái tim tôi với nhiều kỉ niệm đẹp.

Tự nhiên tiếng trống ở đâu vang lên: Tùng ...tùng...tùng...

More...

Chúc mừng bạn!

By Trần Thị Tầm Gai

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...